2017年07月31日

Đã quên em chưa..?

Anh đã từng là một câu chuyện, nhưng cuối cùng chỉ còn lại là cái tên. Sau cùng xa nhau là để cho nhau hạnh phúc! Sau cùng, em cũng nhẹ nhàng mà quên anh!

Tôi nghe đâu đó có người nói rằng: Khi bạn bắt đầu mơ thấy một người thì đó cũng là lúc họ đang dần lãng quên bạn!

Có lẽ vậy!

Hôm qua trong mê man cơn sốt tôi mơ thấy Anh, mà có lẽ đã lâu lắm rồi dáng dấp thân quen ấy không còn xuất hiện trong cuộc sống thường nhật của mình.

  

Posted by horohoro at 13:22Comments(0)TrackBack(0)日記

2017年07月25日

Lí do không làm từ thiện..

Phóng viên phỏng vấn 1 tỉ phú:cho hỏi tại sao một người giàu có như ông lại không có một hoạt động từ thiện nào????
Tỉ phú:nhà tôi thấy vậy chứ khổ lắm chú ơi,mẹ tôi bị bệnh hiểm nghèo mỗi ngày lo thuốc than hết vài triệu bạc.Còn em tôi nữa,nó bị tai nạn nằm liệt giường.
Phóng viên dạ đúng là khó khăn thật.
Tỉ phú:đấy,chú thấy đấy,hai người đó là họ hàng ruột thịt mà tôi còn không thèm cho 1 xu nữa đừng nói chi mấy người lạ.  

Posted by horohoro at 19:40Comments(0)TrackBack(0)Truyện cười

2017年07月22日

Tên nhà giàu bị chơi khăm..

Tại vùng nọ có tên nhà giàu lúc nào cũng vênh vang tự đắc cho là trong thiên hạ không ai lắm của, thông minh bằng mình. Một hôm nhà nó có giỗ, những khách được mời lại phỉnh phờ thêm làm hắn càng kiêu hãnh. Ðể chứng thực điều đó trước mọi người đang ăn uống, hắn cho đầy tớ đi gọi một người nghèo nhất trong làng đến bảo:

- Nhà ngươi hãy kể cho ta nghe một chuyện gì mà ta cho là nói khoác, ta sẽ cho nhà ngươi nửa gia sản và gả con gái cho, Bằng không, nhà ngươi phải đi ở không công cho ta suốt đời.

Anh nhà nghèo đứng nghĩ một lúc rồi xin kể : “Có một cái nhà tranh bị cháy, chỉ cháy rui mà không cháy tranh”. Mọi người cho đó là chuyện nói khoác, nhưng tên nhà giàu bảo :”Khoác lác gì, cố Bợ thường làm được chuyện ấy”.

Anh xin kể chuyện thứ hai :”Chắc ông đây cũng như bà con đều biết vợ tôi chết cách đây đã hai năm. Năm qua, hai con tôi cũng chết. Hôm vừa rồi vợ tôi sống lại về thăm tôi và bảo tôi, nếu thong thả thì đi thăm hai con. Tôi đi ngay, Vợ tôi liền chắp cho tôi đôi cánh và bảo tôi bay đi. Tôi bay lên trời. Ðiều kì lạ là tôi thấy hai con tôi đều mạnh khoẻ và giàu sang…”.

Nghe đến đây, tên nhà giàu chen lời vào, hỏi:

- Thế anh có gặp cha ta không ? Chắc cha ta cũng sống nhàn hạ lắm nhỉ ?

Anh nhà nghèo vẫn thủng thẳng kể tiếp: “Vợ tôi bảo tôi hãy ở đây vài ngày với vợ con. Vừa lúc đó ông thân sinh của ông chạy ra. Ông thân sinh của ông thong thả lắm, chỉ làm công việc giặt giũ quần áo cho vợ con tôi thôi”.

Tên nhà giàu nghe đến đây giận tím mặt:

- Ðồ lếu láo, thằng nói khoác !

Nhưng quát xong hắn biết là dại mồm, song biết nói sao, đành phải chia đôi gia tài và gả con gái cho anh nhà nghèo.  

Posted by horohoro at 16:43Comments(0)TrackBack(0)Truyện cười

2017年07月20日

Chỉ lấy một đồng..!

1 hôm, cô hàng xóm gọi vôva sang và hỏi:
- vôva nếu cô cho cháu chọn giưa 10 đồng và 1 đồng, cháu lấy cái nào!
vôva cười: -cháu lấy 1 đồng ạ!
cô hàng xóm ngạc nhiên và đưa cho vôva 1 đồng!
cả tháng sau ai ai cungthử vôva giống như cô hàng xóm và kháo nhau rằng :
thằng vôva ngu lắm, cho nó chọn 10 đồng và 1 đồng nó chỉ lấy 1 đồng!
tin đến tai mẹ vôva, bà liền nọc vôva ra đánh 1 trận rồi than:
-trời ơi, sao tôi khổ thế này, lại có 1 thằng con chê tiền chứ, 10 đồng thì nó không
lấy lại đi lấy 1 đồng bao giờ k0…
vôva liền bịt miệng mẹ và nói thầm,:
-khẽ thôi mẹ ơi, con mà lấy 10 đồng thì con chỉ được 10 đồng thôi, còn bây giờ
con có hơn 30 đồng rồi nhé!  

Posted by horohoro at 16:21Comments(0)TrackBack(0)Truyện cười

2017年07月15日

Lòng vị tha..

Giảng xong bài kinh về lòng vị tha, sư thầy hỏi, ai trong số các phật tử sẵn sàng tha thứ cho kẻ thù. Tất cả mọi người đều đưa tay lên trừ một ông lão ngồi bên dưới.

- Chẳng lẽ cụ không thể tha thứ cho kẻ thù của mình ư?
- Tôi không có kẻ thù.
- Thật là đức độ. Thế cụ bao nhiêu tuổi rồi?
- 90 tuổi.
- Cụ hãy cho mọi người biết bí quyết sống đến 90 tuổi, mà không có một kẻ thù nào. Ông lão cao giọng nói:
- Chỉ có một cách là phải tiêu diệt hết lũ chúng nó mà thôi  

Posted by horohoro at 14:19Comments(0)TrackBack(0)Truyện cười

2017年07月12日

Chết một ngàn năm..

Một anh có tính hay nịnh kẻ quyền quý. Một hôm đến nhà ông quan nọ nói nịnh:

- Hôm qua con nằm chiêm bao thấy ngài sống một ngàn năm, mừng quá, sang báo tin ngài rõ.

Ông quan nghe xong có vẻ buồn, nói:
- Sách nói chiêm bao thấy sống là chết, thấy chết là sống, vì người ta thức là thuộc “dương” mà ngủ thì thuộc “âm”, âm dương trái nhau, anh chiêm bao như thế thì tôi khó lòng toàn vẹn được.

Anh kia nghe, sợ quá, vội nói chữa:

- Bẩm vâng, đúng như thế đấy ạ ! Con nói lộn, chứ thực là chiêm bao thấy
ngài chết một ngàn năm cơ ạ !  

Posted by horohoro at 14:27Comments(0)TrackBack(0)Truyện cười